29 October 2013

Chú Rể

   
    Trong cuộc đời này, để tìm được một tâm hồn có khả năng thấu hiểu mình quả là khó. Gặp được một con người chung chí hướng, chung lý tưởng thật sự,
..thật sự quá khó.

     Tại vì sao gái có tuổi lại mơ ước độc thân, mong muốn tự do hơn là việc tìm kiếm một nửa còn lại?
    Nếu lấy tôi ra làm thí dụ, mổ xẻ và phân tích thì sẽ thấy, tham vọng về gia đình của tôi rất lớn và khao khát vươn tới sự tự do vẫy vùng của cuộc sống độc thân trong tôi cũng rất lớn. Cuộc đời này, hầu hết mọi việc diễn ra đều không giống như trong đầu ta hình dung. Một con người đến bên cạnh ta chắc chắn không thể hoàn hảo như ta mong chờ, và ta vẫn yêu anh ấy. Một cuộc sống diễn ra hoàn toàn không thấy bóng dáng những điều ta mơ ước, và ta vẫn chấp nhận đồng hành cùng anh ấy. Tôi tự hỏi tại sao, sự lựa chọn sau cùng của gái già vẫn là lập gia đình? Lấy chồng đồng nghĩa với việc bạn phải từ bỏ một vài cuộc vui, từ bỏ những mơ ước thời tuổi trẻ, hi sinh một hoặc rất nhiều sự tự do của mình, bạn có nghĩ rằng bạn sẽ không hối hận?

4 October 2013

Ru mình tình tang

Có những năm tháng của chúng ta rơi theo mùa lá trước hiên nhà
nhìn- đẹp- biết- bao…
 
 
Cô bé ngày xưa được mẹ bọc trong chiếc chăn bông màu đỏ giờ đã lớn rồi. Cô bé bây giờ thôi soi gương hàng sáng rồi tự nhủ mình xinh đẹp và trẻ trung.


 
Cô bé ngày xưa hay khóc nhè giờ vẫn khóc, nhưng mà khóc ở trong tim. Cuộc đời là một cuộc hành trình dài đầy khó nhọc, mới đi thì thấy tối tăm mịt mùng, đi mãi mới thấy mình không thể dừng bước dù phía trước có ra sao.

Cô bé ngày xưa từng nức nở chỉ vì lúc cần mà không thấy bóng dáng một ai. Cô gái bây giờ lại mỉm cười vì chợt nhận ra mình vẫn cô đơn. Thì ra là vậy. Điều đau lòng nhất của con người là phải công nhận mình cô đơn, là đứng trước vạn người nhưng như chưa từng xuất hiện, là vạn lời nói nhưng như chưa từng nói điều gì.
Thì ra cuộc đời chưa một lần đổi thay, là điều gì có được trong tay sớm muộn gì cũng bị rơi vào quên lãng, là bất cứ điều gì trên đời này đều có thể là lý do cho những cuộc chia ly!
 
Đêm xuống rồi, chục năm có lẻ, ru mình qua ngày tháng. Tri kỉ khó tìm vậy sao??

 

Bố, mẹ, em trai và chiếc chăn bông màu đỏ ^^





for me, tháng Mười yêu dấu.
 
 

11 August 2013

"Cần một người mua giùm viên kẹo"



      .... Cảm ơn Hà Nội đã hiểu em, vui cùng em, buồn cùng em và khóc cùng em trong những tháng năm qua :)



24 May 2013

My Dear, what are you doing at the moment?


“My Dear .. What r u doing at the moment? Im trying to find out what you’re think of .. is it .. a very little ... me?! ( I hope so :D ) I know clearly that Love is never simple …however why don’t we force it less complicated Dear? U think the simple Love is wrong? I don’t suppose that! Regarding to me a very small thing but can makes u pleased, that’s happiness! A small happiness! Lots of small thing will become a great one .. finally, tree loves sunshine!!” (SMS -2008)
        Lâu quá tớ không động đến folder ự chữ nên suýt quên cả password :), vô tình đọc lại được sms của một chàng trai *khỉ gió* nào đó gửi vào một ngày tháng nào đó. Hóa ra ngày xưa tớ còn một cái nickname nữa là Nắng - Giọt Nắng, là litter sunshine của chàng trai khỉ gió :)), phải nói là số tớ toàn gặp phải  Dê, Gà, Khỉ,... Cho..á :)) và các chàng ăn nói vô cùng vụng về, vụng khiến người khác phát bực, và tất nhiên dù nịnh nọt tớ đến như thế nào đi chẳng nữa, sự thiếu ăn nhập trong các cuộc chuyện trò khiến tớ và các chàng chỉ dừng lại ở mức độ chém gió. Thú thật là tớ cũng chém cho vài chàng bị thương, rồi tớ quên, nếu giờ vô tình gặp mặt chắc tớ chả hình dung được mặt mũi các chàng như thế nào. Và..........một nửa của chúng ta vẫn đang ở đâu đó ngoài kia...

30 April 2013

có gì đâu để Nhớ?


    Một vấn đề nan giải của gái độc thân - già - ế như tớ là những ngày nghỉ lễ, chúng vô cùng nhàn chán và đơn điệu (với một số người). Tớ sẽ làm gì, đi đâu khi Hà Nội tự nhiên vắng vẻ và trầm lắng!! 
     Tháng 5 nào cũng có dòng cảm xúc như vậy, khi người ta sống qua mỗi năm người ta sẽ biết thêm về sự thật một chút,  suy tư thêm một chút, rồi ta lại phải điều chỉnh một chút cho phù hợp. 
    Tháng 5 mùa hoa lâng lâng bao cảm xúc, tháng mơ rằng sẽ có một cuộc Hẹn yêu... cuối cùng đều qua đi như một sự nhảm nhí của tuổi trẻ. Đêm vẫn dài và đường còn xa, mấy hôm làm về muộn, hương dâu da lẩn khuất trong mưa dễ khiến người ta có cảm giác đơn độc. Tớ nhận ra rằng, có những quãng thời gian trong đời, dù bên bạn có người đồng hành đi chăng nữa bạn vẫn phải trải qua một vài cảm giác một mình - lo âu một mình, mệt mỏi một mình, đau tim một mình... ngày trở nên dài vô tận khi tiếng thở dài không dứt. Cuộc sống có gì tươi đẹp hơn?
Năm tháng cứ trôi đi, cây lá theo mùa biến đổi, mơ ước của tuổi trẻ cứ mờ nhạt dần, nhạt dần... Đời có gì mà mơ?

3 March 2013

Bánh Tôm

     
Tôm tim Tôm :X

      Cuối tuần tớ quyết tâm bỏ thời gian chơi đồ hàng để xử lý hết chỗ tôm để trong ngăn đá. Phải nói là tớ rất không thích chuyên mục Vào Bếp nhé, vì cái bụng tớ lúc nào cũng thấy no và không thấy thèm ăn món gì cả. Thêm nữa bệnh lười kinh niên không có thuốc chữa, ăn uống cực dễ cực ít nên tớ chẳng có nhu cầu bày vẽ làm gì :D. Tớ tự nhận thấy là tớ vô cùng căm ghét nấu nướng, ghét rửa bát nên ai lấy tớ may ra 1 năm được tớ nổi hứng nấu cho 1 bữa ăn tử tế :))

8 December 2012

[for my sweet dream] Ha Giang 2012



Vẫn biết con đường kiếm tìm hạnh phúc không bao giờ đơn giản..


Đây có thể được gọi là chuyến đi ước mơ của hai chị em tớ, mong muốn của hai chị em là được lên Hà Giang chụp ảnh cưới, nhưng tiếc rằng điều kiện của những cô nàng ế chưa cho phép.. vậy là từ cuối năm 2011 Hà Giang tự du ký đã được duyệt.
Cuộc hành trình này là một câu chuyện rất dài, dài xuyên suốt hơn nửa năm trời, om sự háo hức, sự mong chờ, sự lo lắng...chờ cho đến mùa Thu..khi những đọt lúa chín vàng, thấp thoáng là những bông hoa tam giác mạch lạ lẫm nở rộ.. chị em tớ sẽ đi tìm con đường Hạnh Phúc. Bình thường tớ sẽ không bước chân lên oto để đi bất cứ đâu, thậm chí không được phép ngủ lang ở ngoài, nhưng đây được gọi là kế hoạch, là ước mơ, là những gì chúng tớ thích nên chị em tớ quyết tâm đi mặc dù xác định là phương tiện đi lại sẽ hạn chế, điểm đến cũng hạn chế nên sẽ tùy cơ ứng biến. Nếu như tớ post lên đây file tính toán chi phí đi lại và chi phí mua sắm đồ đạc thì có lẽ bạn sẽ bảo chúng tớ quá là cầu kỳ, còn mẹ tớ sẽ gào lên..vì con số không phải là nhỏ cho một chuyến đi bé tí tẹo :) :). Thông thường dân phượt thích đi đâu là có thể vác balo đi ngay, còn chị em tớ không phải là dân Phượt, chúng tớ chỉ đua đòi học thói “đi bụi”, đi để rồi mang về những câu chuyện, những kí ức đẹp cho một quãng đời tuổi trẻ… Chuyến đi này tớ muốn tự nhấm nháp và làm chủ thời gian.. :)
Năm nay có một vài sự kiện không vui, tháng 10 là tháng không mấy vui vẻ, nhưng theo kế hoạch nên tớ bỏ lại đằng sau tất cả những chuyện không vui để đi, đi với tâm trạng là không biết ngủ ở đâu và không biết khi nào sẽ về :D. Trước khi đi 2 tuần tớ gọi điện lên Đồng Văn order phòng thì tất cả các khách sạn đều cháy phòng, hai đứa ỉu xìu vì mọi thứ đã chuẩn bị hết rồi, chỉ đợi đến giờ là lên đường. Hài một chỗ là tớ gọi cho khách sạn này để hỏi thông tin khách sạn khác (không có trên mạng), rồi gọi luôn cả nhà xe để nhờ tư vấn. Anh ý cười hihi bảo rằng anh chưa lên Hà Giang lần nào, anh ý chỉ ngồi nhà nghe điện thoại thôi mà tớ cười sặc :)). Cuối cùng nhà nghỉ vẫn không thuê được, hai gái đánh bài liều cứ đi rồi tính, túi ngủ có rồi, coi như đây là một chuyến đi nhớ đời.
Off Ha Giang lần 1 :P

25 October 2012

Những người độc thân sống trong thành phố

        Hà Nội có bé đâu, cũng khá rộng đấy chứ, tớ đi mãi mải miết mà chưa bao giờ nhớ nổi tên đường. Đi làm thì biết đường đi làm, đi chơi thì có anh Gúc, lang thang thì chỉ chọn đường quen thuộc..  Giảng, Lâm, Hoàng Diệu, phố Phan, Điện Biên Phủ,.. có nơi nào anh qua mà em chưa từng đến??

        Thời buổi này có khá nhiều người lựa chọn một cuộc sống độc thân nhưng có mấy người không có cảm giác bị cô đơn như tớ không nhỉ? Nhìn người khác có đôi có cặp, nhìn nhà nhà hạnh phúc vui vẻ mà bạn thấy buồn tủi và chạnh lòng thì chả bao giờ sống độc thân và gào lên 2 chữ "vui vẻ" được đâu :). Đôi khi tớ vẫn nghĩ rằng thà không có người quan tâm để khỏi phải hi vọng và chờ đợi, thà không có người yêu để không có cái cảm giác khi cần lại không có. 11h đêm mình bạn lóc cóc rời công ty trong khi người ta có chồng đưa đón, bạn chạnh lòng không? Bạn tăng ca muộn rồi đột nhiên văn phòng mất điện tối um, bạn có muốn sms vào một số nào đấy "Văn phòng em mất điện, em thấy hơi sợ sợ :(" không? Hay lúc bạn đau bụng lăn lộn, nếu là người khác có chồng để kêu than, còn bạn chỉ biết nằm im thiêm thiếp tự vỗ về mình "sẽ khỏi nhanh thôi"... Độc thân là thế đấy, có buồn không hả bạn của tớ?

22 September 2012

Cô Dâu (full)


Dạo gần đây vấn đề được nhắc đến nhiều nhất trong gia đình là quy luật của đời người phụ nữ, là sinh con trước khi quá muộn, là hi vọng tốt đẹp vào một tương lai mà không ai nắm bắt được. Tôi phân vân tự hỏi, liệu “gia đình” có bao giờ ảnh hưởng đến quyết định của tôi hay không? Nếu là trước kia tôi sẽ trả lời với bạn là không, vì tôi luôn tin rằng bản thân mình sẽ gặp được mọi điều tốt đẹp và mình xứng đáng được hưởng những điều tương tự như vậy. Nhưng rồi cuộc đời, cái vòng quay nhàn nhã của cuộc sống khiến tôi vỡ mộng, trên cõi đời này ai là xứng đáng, ai không xứng đáng, thứ lý thuyết đối xử với người khác theo cái cách mà mình mong được đối xử đã đem lại lợi ích gì?? - Chẳng có gì cả, chỉ là do bản thân thích sống “sạch” nhất có thể..

13 September 2012

Tình đầu, tình cuối


       Hai hôm nay ngủ cứ chập chờn mà chẳng hiểu đầu óc tớ đang phân tán ở đâu, cũng có thể do tớ quá tập trung đọc 1 topic rồi vô thức nghĩ đến 2 từ "gia đình". Rồi từ gia đình tớ lại nghĩ đến việc bị người lớn nhắc nhở chuyện chồng con.
 Với họ, một người đàn ông tốt là một người hiền lành, có chí hướng, có nghề nghiệp ổn định, và tất nhiên là phải yêu thương mình. Với họ, phụ nữ đến tuổi là phải lấy chồng, đàn ông đến tuổi phải lấy vợ...không thì muộn mất í. Với họ, tớ quá kén chọn vì cuộc sống này không hoàn hảo, nó chỉ đạt được ở 1 chừng mực nào đấy, có nghĩa là không thể chờ đợi 1 người đúng như ý mình.

5 September 2012

Đốm Nắng


from internet
Ngay từ khi được sinh ra chúng ta đã phải học cách yêu thương, và rồi cuộc sống khiến chúng ta vô tình quên đi bài học đó. Những vất vả, lo toan, những cuộc vui ồn ã, những chuyến đi dài ngày đã làm rơi rớt ở đâu đó cảm xúc và ý thức trân quý những điều nhỏ nhặt. Một bữa cơm chiều với gia đình thay vì đi bù khú với bạn bè, một chiều bình yên ngồi xem phim cùng người thân thay vì rú mình trong quán café phố, một trưa hè nũng nịu bên mẹ thay vì lăn lộn ở nhà cô bạn thân, …tất cả những điều đó có nghĩa là: đôi khi bạn phải biết nên từ bỏ điều gì để lưu giữ cái gì.

10 August 2012

[poem] Tại sao không thể tha thứ cho một người


Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời
nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?

Chúng ta đã từng có quyền chọn lựa những niềm vui
trong quãng đời quá nhiều mưa gió
nhưng chúng ta không phải là cỏ hoa để sống một cuộc đời như thể
chỉ một lần nhìn thấy mặt trời kia

Ngày chúng ta gặp nhau thuộc về những ngày xưa
có một cái tựa vai nhau rất khẽ
có giọt nước mắt của người này níu tiếng cười người kia để không còn rơi nữa
có những tin nhắn luôn bắt đầu bằng một từ – Nhớ…
có lời hứa nhìn thấy nhau mỗi ngày…

25 June 2012

Cô Dâu


You look so beautiful in white...



 (phỏng vấn nhanh, chú rể không được nghe)
...
....


8 June 2012

Gió và Nắng chiều, tạm biệt chàng trai tháng 6



“Và dĩ nhiên bố con và mẹ đã cùng nhau chung sống vô cùng hòa thuận suốt bốn mươi năm. Để được như thế không cần người đàn ông hay người đàn bà phải lý tưởng mà là cái họ muốn chia sớt cùng nhau. Một chuyện tình vĩ đại, đó là cuộc gặp gỡ của hai người biết cho. Đời con đã tìm ra điều đó chưa??” – Marc Levy
Những ngày tháng 5 trôi qua trong sự yên bình và lặng lẽ, có lúc tôi tự hỏi không biết có phải mình đang sống hay không!! Sáng hòa mình vào dòng người ồn ã, cặm cụi làm việc đến khi ngẩng mặt lên đã thấy nắng chiều rọi thẳng đến chói mắt, ngẩn ngơ một hồi nhìn con nắng tắt dần… không biết đang buồn hay đang vui…thở dài một lượt rồi dắt xe ra về.

22 April 2012

Giấc mơ em bên anh


Con người ta có quyền ước mơ và được khuyến khích suy nghĩ
theo chiều hướng tích cực. 
Hãy viết nên những trang đời thật sự ý nghĩa…


   
      Rất nhiều năm trước, tôi đã từng tự hỏi bản thân, rằng tại sao con người ta lại trở mặt nhanh đến thế, hôm nay, nhìn ta chàng cười - nụ cười thiên thần - ánh mắt chàng đong đưa - chàng thề với trời với đất rằng chàng yêu ta nhất đời, qua đêm nay, chàng nhìn ta bằng ánh mắt của một tên quỷ dữ - lạnh lùng chàng nói: ”chia tay”, chàng cố búng thật nhanh những kí ức như búng đi một con bọ - phủ nhận sạch trơn! Tại sao?

7 April 2012

Đọc (2)

Tháng 3..

Tháng 3 năm nay hoa Sưa nở muộn, những cây Sưa lần lượt rụng lá từ cuối tháng 2 đến đầu tháng 3 lá non bắt đầu lún phún mà chưa thấy bóng dáng một nụ hoa trắng nào. Mùa hoa trắng năm nay tôi không có cảm xúc gì đặc biệt, vấn đề mà tôi quan tâm nhiều nhất ở hiện tại là tiền, tiền, và tiêu tiền. Sau những ngày dài đi làm rồi về nhà đọc tiểu thuyết tình cảm, cuối cùng là đi ngủ và ngày hôm sau thì lẫn lộn truyện này với truyện khác, tôi thực là không nhớ nổi tên nhân vật. Quả là có chút buồn tẻ, nhưng rất nhiều lần vì buồn tẻ mà tôi mới có hứng mang những cuốn sách nặng ký ra đọc, đó là những sách cần phải suy nghĩ và nghiền ngẫm, cần phải tìm ra những mối liên hệ với thực tế. Tôi gọi là “có hứng” bởi vì khi  đọc những cuốn sách như vậy tôi hoàn toàn không hứng thú với bất cứ thứ gì khác, không háo hức với những cuộc hẹn, không tò mò với phim ảnh, không chơi đùa với bọn trẻ con, không chuyện phiếm với ông bà… Ngày nghỉ cuối tuần của tôi là nấu cơm, ăn, ăn và đọc, đọc, đọc.

11 March 2012

[re-post] Ngày mai sẽ là một ngày khác

Nhảm nhí,17/01/2009


      Đôi khi ta tự an ủi tâm hồn mình bằng áng văn của người khác, ta ngộ ra nhờ sự cất lời của người khác chỉ bởi vì khi đó tâm hồn ta đang mù mịt quá, mọi thay đổi vẫn chưa thành hình hài .. nó mới chỉ là một huyết lệ.  
      Năm tháng của cuộc đời khiến con người thay đổi, chai sạn đi. Cho dù thể xác con người có màu mè đầy sức sống thì trong sâu thẳm mảnh đất tâm hồn những hạt mầm đã bị huỷ hoại. Cuộc sống có đổi khác, con người đột nhiên trở nên thánh thiện, tất cả mọi thứ có tốt gấp trăm gấp vạn lần thì cũng chẳng ích gì. Thực sự nhìn cuộc sống của mình, của người tôi thấy ngán ngẩm nhưng không vì thế mà tôi mất đi niềm tin, nói đúng hơn là tôi phải cố đi nhặt nhạnh niềm tin.

8 March 2012

Vì sao anh thích em?

Yêu không cần lý do, nhưng để một cảm xúc gọi là Yêu có thể sống,
bản thân nó chứa đựng nhiều lý do...


      Cơn mưa xuân ẩm ướt mang theo sau là những chồi lá non xanh và mùi hương nguyệt quế thoang thoảng trong vườn, quyện với mùi hoa mộc lan ngọt ngào, gốc mai trắng đột nhiên nở hoa muộn .. Tôi có chút cảm hứng để viết về tình yêu, như bầu không khí trong lành không bụi bẩn sau những ngày mưa..
     Vì sao anh lại thích em? Câu hỏi rất đỗi bình thường thậm chí có đôi phần ngốc nghếch của bất cứ một ai đó khi đã yêu. Ta cần một lý do, hoặc chí ít trong lòng ta muốn người khẳng định thêm một lần nữa, muốn soi bóng mình trong trái tim người. Tôi khẳng định với các bạn rằng, dù trẻ hay lúc đã già, đã khô cứng nhưng tôi vẫn thích hỏi “vì sao” mặc dù tôi chẳng hề quan tâm đến câu trả lời. Các bạn có tin câu trả lời có thể đo được sự “hiểu biết” của người về ta hay không? Có rất nhiều câu trả lời khiến tôi mỉm cười…để rồi khuyên người rằng, nên hiểu mình cần gì hơn là cố hiểu người khác cần gì..

18 February 2012

Em khóc nhé, có được không?

                                                          Số phận làm nên Cuộc đời hay Cuộc đời làm nên Số phận.

       Khi quyết định xây ngôi nhà này, quả thực tôi không muốn đưa vào đó quá nhiều chuyện buồn đau trong cuộc sống, nhưng cũng không phải tự nhiên tôi xếp tất cả vào small garden - nơi có cơn mưa bão mùa hè, hay cái nắng dịu dàng của thu, gió lùa lạnh thấu xương của đông.. Nơi đó tất cả vẫn tồn tại, như một ý thức về sự sinh tồn, một vẻ đẹp chỉ có được qua gió mưa..
   
      Tôi thấy con đường tuy ngắn, một đoạn thời gian tuy ngắn mà đời người có thật nhiều thay đổi. Người bảo đó là số phận, của một đứa con bị bỏ rơi! Tôi chợt nhớ đến câu hỏi mà mình đã từng viết trong nhật ký, tuy chúng ta không được lựa chọn nơi sinh ra, không lựa chọn ba mẹ nhưng đó đâu phải là số phận của cả một cuộc đời!!

8 February 2012

Together and Forever

              Có ai bảo nỗi nhớ thật ngọt chưa? Có ai bảo sự chờ đợi luôn thầm lặng?

      Các bạn suy nghĩ thế nào về tình yêu của “tuổi già”? Phải chăng ta sẽ yêu hết mình, cuồng dại, và phóng khoáng như chưa bao giờ yêu, hay ta vẫn lựa chọn cho mình con đường yêu thầm lặng và rụt rè? Nỗi nhớ bao giờ cũng ngọt, nỗi buồn thì nhẹ, len lỏi vào từng nhịp đập của trái tim, rồi thấy mình nhói đau, rồi thấy mình rơi lệ.. về những cảm xúc không có tên. 
      Khi ta già, ta trở nên dè dặt với mọi tình cảm của người khác, khi ta sợ phải tin tưởng, ta sẽ buông tay để một mối quan hệ thoảng qua như cơn gió .. mà chẳng mảy may tiếc nuối.