![]() |
| from internet |
Ngay từ khi được sinh ra chúng ta đã phải
học cách yêu thương, và rồi cuộc sống khiến chúng ta vô tình quên đi bài
học đó. Những vất vả, lo toan, những cuộc vui ồn ã, những chuyến đi dài ngày
đã làm rơi rớt ở đâu đó cảm xúc và ý thức trân quý những điều nhỏ nhặt. Một bữa
cơm chiều với gia đình thay vì đi bù khú với bạn bè, một chiều bình yên ngồi
xem phim cùng người thân thay vì rú mình trong quán café phố, một trưa hè nũng
nịu bên mẹ thay vì lăn lộn ở nhà cô bạn thân, …tất cả những điều đó có nghĩa là: đôi
khi bạn phải biết nên từ bỏ điều gì để lưu giữ cái gì.
Đôi khi, chúng ta cũng phải bước chậm lại để
quan sát và cảm nhận những gì đang diễn ra ở hiện tại. Cái bụng đói thì phải
làm để có cái ăn, áo quần cũ kĩ rồi lại phải cày cuốc để được đi mua sắm, ..học
phí quá nặng không thể kham nổi cho con mình có thêm cái chữ để rồi trằn trọc
suốt đêm sầu não…. Đó là cuộc sống mà chúng ta đang sống, nhưng mấy ai trong số
đó vẫn giữ được yêu thương trong từng lời nói và hành động? Ta cần Tiền để duy trì sự sống
nhưng ta cần hơn chữ Tình để cuộc sống này thêm phần ý nghĩa.
Đừng hỏi tại sao người khác vô tư và hạnh
phúc ngay cả khi họ đi trên chiếc xe lọc cọc, hay mang trên mình những đồ rẻ
tiền, đừng so bì, đừng vội coi thường mà hãy tự hỏi, lửa trong bạn còn đủ để
thắp sáng không!!
...
... Nếu, một ngày nào đó được cầm tay con đến
trường, có lẽ tôi cũng đã già...đi nhiều lắm rồi :)

No comments:
Post a Comment