Buồn. Bận lòng. Thương.
Cuộc sống, luôn tồn tại những góc tối, đôi khi nó quá nặng nề đến mức tôi phải ép mình phải hướng mắt sang nơi khác, thậm chí tự cho phép mình hãy nằm xuống và khép đôi bờ mi lại, từ từ thôi … Thực lòng khi nhìn thấy mắt bạn ngân ngấn, mắt tôi cùng muốn nhoè đi trong ánh nến, tôi nói gì cũng “không thể thay đổi được”, “không làm gì được”, “chán lắm rồi” … tôi bế tắc. Không biết rằng tôi may mắn hay tôi bất hạnh khi được “nhìn thấy” quá nhiều “nước mắt” đàn bà, những giọt lệ mà khi bạn đặt tay lên ngực mình bạn mới cảm thấy được nó đau nghẹt thở như thế nào. Tôi nghĩ rằng chúng ta còn trẻ, sống trong một thế giới mới, có hiểu biết nhất định về cuộc sống, về con người, tại sao biết mà còn bước chân vào!!! Áp lực, yêu, thương, tặc lưỡi … và thế là … 1 ngày trôi đi, 1 tháng qua rồi, 1 năm và vài chục năm nữa bạn biết sẽ còn có bao đêm khóc thầm?! Hình ảnh ấy tôi nhìn thấy rồi, cuộc đời ấy tôi cảm nhận được rồi, chính vì thế tôi mới thấy buồn. Mỗi một người phụ nữ như một cánh hoa đầy màu sắc, mỏng manh và yếu đuối, không lẽ vì thế mà ta không thể đứng độc lập giữa cuộc đời này!!



