8 December 2012

[for my sweet dream] Ha Giang 2012



Vẫn biết con đường kiếm tìm hạnh phúc không bao giờ đơn giản..


Đây có thể được gọi là chuyến đi ước mơ của hai chị em tớ, mong muốn của hai chị em là được lên Hà Giang chụp ảnh cưới, nhưng tiếc rằng điều kiện của những cô nàng ế chưa cho phép.. vậy là từ cuối năm 2011 Hà Giang tự du ký đã được duyệt.
Cuộc hành trình này là một câu chuyện rất dài, dài xuyên suốt hơn nửa năm trời, om sự háo hức, sự mong chờ, sự lo lắng...chờ cho đến mùa Thu..khi những đọt lúa chín vàng, thấp thoáng là những bông hoa tam giác mạch lạ lẫm nở rộ.. chị em tớ sẽ đi tìm con đường Hạnh Phúc. Bình thường tớ sẽ không bước chân lên oto để đi bất cứ đâu, thậm chí không được phép ngủ lang ở ngoài, nhưng đây được gọi là kế hoạch, là ước mơ, là những gì chúng tớ thích nên chị em tớ quyết tâm đi mặc dù xác định là phương tiện đi lại sẽ hạn chế, điểm đến cũng hạn chế nên sẽ tùy cơ ứng biến. Nếu như tớ post lên đây file tính toán chi phí đi lại và chi phí mua sắm đồ đạc thì có lẽ bạn sẽ bảo chúng tớ quá là cầu kỳ, còn mẹ tớ sẽ gào lên..vì con số không phải là nhỏ cho một chuyến đi bé tí tẹo :) :). Thông thường dân phượt thích đi đâu là có thể vác balo đi ngay, còn chị em tớ không phải là dân Phượt, chúng tớ chỉ đua đòi học thói “đi bụi”, đi để rồi mang về những câu chuyện, những kí ức đẹp cho một quãng đời tuổi trẻ… Chuyến đi này tớ muốn tự nhấm nháp và làm chủ thời gian.. :)
Năm nay có một vài sự kiện không vui, tháng 10 là tháng không mấy vui vẻ, nhưng theo kế hoạch nên tớ bỏ lại đằng sau tất cả những chuyện không vui để đi, đi với tâm trạng là không biết ngủ ở đâu và không biết khi nào sẽ về :D. Trước khi đi 2 tuần tớ gọi điện lên Đồng Văn order phòng thì tất cả các khách sạn đều cháy phòng, hai đứa ỉu xìu vì mọi thứ đã chuẩn bị hết rồi, chỉ đợi đến giờ là lên đường. Hài một chỗ là tớ gọi cho khách sạn này để hỏi thông tin khách sạn khác (không có trên mạng), rồi gọi luôn cả nhà xe để nhờ tư vấn. Anh ý cười hihi bảo rằng anh chưa lên Hà Giang lần nào, anh ý chỉ ngồi nhà nghe điện thoại thôi mà tớ cười sặc :)). Cuối cùng nhà nghỉ vẫn không thuê được, hai gái đánh bài liều cứ đi rồi tính, túi ngủ có rồi, coi như đây là một chuyến đi nhớ đời.
Off Ha Giang lần 1 :P