3 March 2013

Bánh Tôm

     
Tôm tim Tôm :X

      Cuối tuần tớ quyết tâm bỏ thời gian chơi đồ hàng để xử lý hết chỗ tôm để trong ngăn đá. Phải nói là tớ rất không thích chuyên mục Vào Bếp nhé, vì cái bụng tớ lúc nào cũng thấy no và không thấy thèm ăn món gì cả. Thêm nữa bệnh lười kinh niên không có thuốc chữa, ăn uống cực dễ cực ít nên tớ chẳng có nhu cầu bày vẽ làm gì :D. Tớ tự nhận thấy là tớ vô cùng căm ghét nấu nướng, ghét rửa bát nên ai lấy tớ may ra 1 năm được tớ nổi hứng nấu cho 1 bữa ăn tử tế :))

8 December 2012

[for my sweet dream] Ha Giang 2012



Vẫn biết con đường kiếm tìm hạnh phúc không bao giờ đơn giản..


Đây có thể được gọi là chuyến đi ước mơ của hai chị em tớ, mong muốn của hai chị em là được lên Hà Giang chụp ảnh cưới, nhưng tiếc rằng điều kiện của những cô nàng ế chưa cho phép.. vậy là từ cuối năm 2011 Hà Giang tự du ký đã được duyệt.
Cuộc hành trình này là một câu chuyện rất dài, dài xuyên suốt hơn nửa năm trời, om sự háo hức, sự mong chờ, sự lo lắng...chờ cho đến mùa Thu..khi những đọt lúa chín vàng, thấp thoáng là những bông hoa tam giác mạch lạ lẫm nở rộ.. chị em tớ sẽ đi tìm con đường Hạnh Phúc. Bình thường tớ sẽ không bước chân lên oto để đi bất cứ đâu, thậm chí không được phép ngủ lang ở ngoài, nhưng đây được gọi là kế hoạch, là ước mơ, là những gì chúng tớ thích nên chị em tớ quyết tâm đi mặc dù xác định là phương tiện đi lại sẽ hạn chế, điểm đến cũng hạn chế nên sẽ tùy cơ ứng biến. Nếu như tớ post lên đây file tính toán chi phí đi lại và chi phí mua sắm đồ đạc thì có lẽ bạn sẽ bảo chúng tớ quá là cầu kỳ, còn mẹ tớ sẽ gào lên..vì con số không phải là nhỏ cho một chuyến đi bé tí tẹo :) :). Thông thường dân phượt thích đi đâu là có thể vác balo đi ngay, còn chị em tớ không phải là dân Phượt, chúng tớ chỉ đua đòi học thói “đi bụi”, đi để rồi mang về những câu chuyện, những kí ức đẹp cho một quãng đời tuổi trẻ… Chuyến đi này tớ muốn tự nhấm nháp và làm chủ thời gian.. :)
Năm nay có một vài sự kiện không vui, tháng 10 là tháng không mấy vui vẻ, nhưng theo kế hoạch nên tớ bỏ lại đằng sau tất cả những chuyện không vui để đi, đi với tâm trạng là không biết ngủ ở đâu và không biết khi nào sẽ về :D. Trước khi đi 2 tuần tớ gọi điện lên Đồng Văn order phòng thì tất cả các khách sạn đều cháy phòng, hai đứa ỉu xìu vì mọi thứ đã chuẩn bị hết rồi, chỉ đợi đến giờ là lên đường. Hài một chỗ là tớ gọi cho khách sạn này để hỏi thông tin khách sạn khác (không có trên mạng), rồi gọi luôn cả nhà xe để nhờ tư vấn. Anh ý cười hihi bảo rằng anh chưa lên Hà Giang lần nào, anh ý chỉ ngồi nhà nghe điện thoại thôi mà tớ cười sặc :)). Cuối cùng nhà nghỉ vẫn không thuê được, hai gái đánh bài liều cứ đi rồi tính, túi ngủ có rồi, coi như đây là một chuyến đi nhớ đời.
Off Ha Giang lần 1 :P

25 October 2012

Những người độc thân sống trong thành phố

        Hà Nội có bé đâu, cũng khá rộng đấy chứ, tớ đi mãi mải miết mà chưa bao giờ nhớ nổi tên đường. Đi làm thì biết đường đi làm, đi chơi thì có anh Gúc, lang thang thì chỉ chọn đường quen thuộc..  Giảng, Lâm, Hoàng Diệu, phố Phan, Điện Biên Phủ,.. có nơi nào anh qua mà em chưa từng đến??

        Thời buổi này có khá nhiều người lựa chọn một cuộc sống độc thân nhưng có mấy người không có cảm giác bị cô đơn như tớ không nhỉ? Nhìn người khác có đôi có cặp, nhìn nhà nhà hạnh phúc vui vẻ mà bạn thấy buồn tủi và chạnh lòng thì chả bao giờ sống độc thân và gào lên 2 chữ "vui vẻ" được đâu :). Đôi khi tớ vẫn nghĩ rằng thà không có người quan tâm để khỏi phải hi vọng và chờ đợi, thà không có người yêu để không có cái cảm giác khi cần lại không có. 11h đêm mình bạn lóc cóc rời công ty trong khi người ta có chồng đưa đón, bạn chạnh lòng không? Bạn tăng ca muộn rồi đột nhiên văn phòng mất điện tối um, bạn có muốn sms vào một số nào đấy "Văn phòng em mất điện, em thấy hơi sợ sợ :(" không? Hay lúc bạn đau bụng lăn lộn, nếu là người khác có chồng để kêu than, còn bạn chỉ biết nằm im thiêm thiếp tự vỗ về mình "sẽ khỏi nhanh thôi"... Độc thân là thế đấy, có buồn không hả bạn của tớ?

22 September 2012

Cô Dâu (full)


Dạo gần đây vấn đề được nhắc đến nhiều nhất trong gia đình là quy luật của đời người phụ nữ, là sinh con trước khi quá muộn, là hi vọng tốt đẹp vào một tương lai mà không ai nắm bắt được. Tôi phân vân tự hỏi, liệu “gia đình” có bao giờ ảnh hưởng đến quyết định của tôi hay không? Nếu là trước kia tôi sẽ trả lời với bạn là không, vì tôi luôn tin rằng bản thân mình sẽ gặp được mọi điều tốt đẹp và mình xứng đáng được hưởng những điều tương tự như vậy. Nhưng rồi cuộc đời, cái vòng quay nhàn nhã của cuộc sống khiến tôi vỡ mộng, trên cõi đời này ai là xứng đáng, ai không xứng đáng, thứ lý thuyết đối xử với người khác theo cái cách mà mình mong được đối xử đã đem lại lợi ích gì?? - Chẳng có gì cả, chỉ là do bản thân thích sống “sạch” nhất có thể..

13 September 2012

Tình đầu, tình cuối


       Hai hôm nay ngủ cứ chập chờn mà chẳng hiểu đầu óc tớ đang phân tán ở đâu, cũng có thể do tớ quá tập trung đọc 1 topic rồi vô thức nghĩ đến 2 từ "gia đình". Rồi từ gia đình tớ lại nghĩ đến việc bị người lớn nhắc nhở chuyện chồng con.
 Với họ, một người đàn ông tốt là một người hiền lành, có chí hướng, có nghề nghiệp ổn định, và tất nhiên là phải yêu thương mình. Với họ, phụ nữ đến tuổi là phải lấy chồng, đàn ông đến tuổi phải lấy vợ...không thì muộn mất í. Với họ, tớ quá kén chọn vì cuộc sống này không hoàn hảo, nó chỉ đạt được ở 1 chừng mực nào đấy, có nghĩa là không thể chờ đợi 1 người đúng như ý mình.