24 May 2013

My Dear, what are you doing at the moment?


“My Dear .. What r u doing at the moment? Im trying to find out what you’re think of .. is it .. a very little ... me?! ( I hope so :D ) I know clearly that Love is never simple …however why don’t we force it less complicated Dear? U think the simple Love is wrong? I don’t suppose that! Regarding to me a very small thing but can makes u pleased, that’s happiness! A small happiness! Lots of small thing will become a great one .. finally, tree loves sunshine!!” (SMS -2008)
        Lâu quá tớ không động đến folder ự chữ nên suýt quên cả password :), vô tình đọc lại được sms của một chàng trai *khỉ gió* nào đó gửi vào một ngày tháng nào đó. Hóa ra ngày xưa tớ còn một cái nickname nữa là Nắng - Giọt Nắng, là litter sunshine của chàng trai khỉ gió :)), phải nói là số tớ toàn gặp phải  Dê, Gà, Khỉ,... Cho..á :)) và các chàng ăn nói vô cùng vụng về, vụng khiến người khác phát bực, và tất nhiên dù nịnh nọt tớ đến như thế nào đi chẳng nữa, sự thiếu ăn nhập trong các cuộc chuyện trò khiến tớ và các chàng chỉ dừng lại ở mức độ chém gió. Thú thật là tớ cũng chém cho vài chàng bị thương, rồi tớ quên, nếu giờ vô tình gặp mặt chắc tớ chả hình dung được mặt mũi các chàng như thế nào. Và..........một nửa của chúng ta vẫn đang ở đâu đó ngoài kia...

30 April 2013

có gì đâu để Nhớ?


    Một vấn đề nan giải của gái độc thân - già - ế như tớ là những ngày nghỉ lễ, chúng vô cùng nhàn chán và đơn điệu (với một số người). Tớ sẽ làm gì, đi đâu khi Hà Nội tự nhiên vắng vẻ và trầm lắng!! 
     Tháng 5 nào cũng có dòng cảm xúc như vậy, khi người ta sống qua mỗi năm người ta sẽ biết thêm về sự thật một chút,  suy tư thêm một chút, rồi ta lại phải điều chỉnh một chút cho phù hợp. 
    Tháng 5 mùa hoa lâng lâng bao cảm xúc, tháng mơ rằng sẽ có một cuộc Hẹn yêu... cuối cùng đều qua đi như một sự nhảm nhí của tuổi trẻ. Đêm vẫn dài và đường còn xa, mấy hôm làm về muộn, hương dâu da lẩn khuất trong mưa dễ khiến người ta có cảm giác đơn độc. Tớ nhận ra rằng, có những quãng thời gian trong đời, dù bên bạn có người đồng hành đi chăng nữa bạn vẫn phải trải qua một vài cảm giác một mình - lo âu một mình, mệt mỏi một mình, đau tim một mình... ngày trở nên dài vô tận khi tiếng thở dài không dứt. Cuộc sống có gì tươi đẹp hơn?
Năm tháng cứ trôi đi, cây lá theo mùa biến đổi, mơ ước của tuổi trẻ cứ mờ nhạt dần, nhạt dần... Đời có gì mà mơ?

3 March 2013

Bánh Tôm

     
Tôm tim Tôm :X

      Cuối tuần tớ quyết tâm bỏ thời gian chơi đồ hàng để xử lý hết chỗ tôm để trong ngăn đá. Phải nói là tớ rất không thích chuyên mục Vào Bếp nhé, vì cái bụng tớ lúc nào cũng thấy no và không thấy thèm ăn món gì cả. Thêm nữa bệnh lười kinh niên không có thuốc chữa, ăn uống cực dễ cực ít nên tớ chẳng có nhu cầu bày vẽ làm gì :D. Tớ tự nhận thấy là tớ vô cùng căm ghét nấu nướng, ghét rửa bát nên ai lấy tớ may ra 1 năm được tớ nổi hứng nấu cho 1 bữa ăn tử tế :))

8 December 2012

[for my sweet dream] Ha Giang 2012



Vẫn biết con đường kiếm tìm hạnh phúc không bao giờ đơn giản..


Đây có thể được gọi là chuyến đi ước mơ của hai chị em tớ, mong muốn của hai chị em là được lên Hà Giang chụp ảnh cưới, nhưng tiếc rằng điều kiện của những cô nàng ế chưa cho phép.. vậy là từ cuối năm 2011 Hà Giang tự du ký đã được duyệt.
Cuộc hành trình này là một câu chuyện rất dài, dài xuyên suốt hơn nửa năm trời, om sự háo hức, sự mong chờ, sự lo lắng...chờ cho đến mùa Thu..khi những đọt lúa chín vàng, thấp thoáng là những bông hoa tam giác mạch lạ lẫm nở rộ.. chị em tớ sẽ đi tìm con đường Hạnh Phúc. Bình thường tớ sẽ không bước chân lên oto để đi bất cứ đâu, thậm chí không được phép ngủ lang ở ngoài, nhưng đây được gọi là kế hoạch, là ước mơ, là những gì chúng tớ thích nên chị em tớ quyết tâm đi mặc dù xác định là phương tiện đi lại sẽ hạn chế, điểm đến cũng hạn chế nên sẽ tùy cơ ứng biến. Nếu như tớ post lên đây file tính toán chi phí đi lại và chi phí mua sắm đồ đạc thì có lẽ bạn sẽ bảo chúng tớ quá là cầu kỳ, còn mẹ tớ sẽ gào lên..vì con số không phải là nhỏ cho một chuyến đi bé tí tẹo :) :). Thông thường dân phượt thích đi đâu là có thể vác balo đi ngay, còn chị em tớ không phải là dân Phượt, chúng tớ chỉ đua đòi học thói “đi bụi”, đi để rồi mang về những câu chuyện, những kí ức đẹp cho một quãng đời tuổi trẻ… Chuyến đi này tớ muốn tự nhấm nháp và làm chủ thời gian.. :)
Năm nay có một vài sự kiện không vui, tháng 10 là tháng không mấy vui vẻ, nhưng theo kế hoạch nên tớ bỏ lại đằng sau tất cả những chuyện không vui để đi, đi với tâm trạng là không biết ngủ ở đâu và không biết khi nào sẽ về :D. Trước khi đi 2 tuần tớ gọi điện lên Đồng Văn order phòng thì tất cả các khách sạn đều cháy phòng, hai đứa ỉu xìu vì mọi thứ đã chuẩn bị hết rồi, chỉ đợi đến giờ là lên đường. Hài một chỗ là tớ gọi cho khách sạn này để hỏi thông tin khách sạn khác (không có trên mạng), rồi gọi luôn cả nhà xe để nhờ tư vấn. Anh ý cười hihi bảo rằng anh chưa lên Hà Giang lần nào, anh ý chỉ ngồi nhà nghe điện thoại thôi mà tớ cười sặc :)). Cuối cùng nhà nghỉ vẫn không thuê được, hai gái đánh bài liều cứ đi rồi tính, túi ngủ có rồi, coi như đây là một chuyến đi nhớ đời.
Off Ha Giang lần 1 :P

25 October 2012

Những người độc thân sống trong thành phố

        Hà Nội có bé đâu, cũng khá rộng đấy chứ, tớ đi mãi mải miết mà chưa bao giờ nhớ nổi tên đường. Đi làm thì biết đường đi làm, đi chơi thì có anh Gúc, lang thang thì chỉ chọn đường quen thuộc..  Giảng, Lâm, Hoàng Diệu, phố Phan, Điện Biên Phủ,.. có nơi nào anh qua mà em chưa từng đến??

        Thời buổi này có khá nhiều người lựa chọn một cuộc sống độc thân nhưng có mấy người không có cảm giác bị cô đơn như tớ không nhỉ? Nhìn người khác có đôi có cặp, nhìn nhà nhà hạnh phúc vui vẻ mà bạn thấy buồn tủi và chạnh lòng thì chả bao giờ sống độc thân và gào lên 2 chữ "vui vẻ" được đâu :). Đôi khi tớ vẫn nghĩ rằng thà không có người quan tâm để khỏi phải hi vọng và chờ đợi, thà không có người yêu để không có cái cảm giác khi cần lại không có. 11h đêm mình bạn lóc cóc rời công ty trong khi người ta có chồng đưa đón, bạn chạnh lòng không? Bạn tăng ca muộn rồi đột nhiên văn phòng mất điện tối um, bạn có muốn sms vào một số nào đấy "Văn phòng em mất điện, em thấy hơi sợ sợ :(" không? Hay lúc bạn đau bụng lăn lộn, nếu là người khác có chồng để kêu than, còn bạn chỉ biết nằm im thiêm thiếp tự vỗ về mình "sẽ khỏi nhanh thôi"... Độc thân là thế đấy, có buồn không hả bạn của tớ?