13 September 2012

Tình đầu, tình cuối


       Hai hôm nay ngủ cứ chập chờn mà chẳng hiểu đầu óc tớ đang phân tán ở đâu, cũng có thể do tớ quá tập trung đọc 1 topic rồi vô thức nghĩ đến 2 từ "gia đình". Rồi từ gia đình tớ lại nghĩ đến việc bị người lớn nhắc nhở chuyện chồng con.
 Với họ, một người đàn ông tốt là một người hiền lành, có chí hướng, có nghề nghiệp ổn định, và tất nhiên là phải yêu thương mình. Với họ, phụ nữ đến tuổi là phải lấy chồng, đàn ông đến tuổi phải lấy vợ...không thì muộn mất í. Với họ, tớ quá kén chọn vì cuộc sống này không hoàn hảo, nó chỉ đạt được ở 1 chừng mực nào đấy, có nghĩa là không thể chờ đợi 1 người đúng như ý mình.

5 September 2012

Đốm Nắng


from internet
Ngay từ khi được sinh ra chúng ta đã phải học cách yêu thương, và rồi cuộc sống khiến chúng ta vô tình quên đi bài học đó. Những vất vả, lo toan, những cuộc vui ồn ã, những chuyến đi dài ngày đã làm rơi rớt ở đâu đó cảm xúc và ý thức trân quý những điều nhỏ nhặt. Một bữa cơm chiều với gia đình thay vì đi bù khú với bạn bè, một chiều bình yên ngồi xem phim cùng người thân thay vì rú mình trong quán café phố, một trưa hè nũng nịu bên mẹ thay vì lăn lộn ở nhà cô bạn thân, …tất cả những điều đó có nghĩa là: đôi khi bạn phải biết nên từ bỏ điều gì để lưu giữ cái gì.

10 August 2012

[poem] Tại sao không thể tha thứ cho một người


Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời
nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?

Chúng ta đã từng có quyền chọn lựa những niềm vui
trong quãng đời quá nhiều mưa gió
nhưng chúng ta không phải là cỏ hoa để sống một cuộc đời như thể
chỉ một lần nhìn thấy mặt trời kia

Ngày chúng ta gặp nhau thuộc về những ngày xưa
có một cái tựa vai nhau rất khẽ
có giọt nước mắt của người này níu tiếng cười người kia để không còn rơi nữa
có những tin nhắn luôn bắt đầu bằng một từ – Nhớ…
có lời hứa nhìn thấy nhau mỗi ngày…

25 June 2012

Cô Dâu


You look so beautiful in white...



 (phỏng vấn nhanh, chú rể không được nghe)
...
....


8 June 2012

Gió và Nắng chiều, tạm biệt chàng trai tháng 6



“Và dĩ nhiên bố con và mẹ đã cùng nhau chung sống vô cùng hòa thuận suốt bốn mươi năm. Để được như thế không cần người đàn ông hay người đàn bà phải lý tưởng mà là cái họ muốn chia sớt cùng nhau. Một chuyện tình vĩ đại, đó là cuộc gặp gỡ của hai người biết cho. Đời con đã tìm ra điều đó chưa??” – Marc Levy
Những ngày tháng 5 trôi qua trong sự yên bình và lặng lẽ, có lúc tôi tự hỏi không biết có phải mình đang sống hay không!! Sáng hòa mình vào dòng người ồn ã, cặm cụi làm việc đến khi ngẩng mặt lên đã thấy nắng chiều rọi thẳng đến chói mắt, ngẩn ngơ một hồi nhìn con nắng tắt dần… không biết đang buồn hay đang vui…thở dài một lượt rồi dắt xe ra về.