11 March 2012

[re-post] Ngày mai sẽ là một ngày khác

Nhảm nhí,17/01/2009


      Đôi khi ta tự an ủi tâm hồn mình bằng áng văn của người khác, ta ngộ ra nhờ sự cất lời của người khác chỉ bởi vì khi đó tâm hồn ta đang mù mịt quá, mọi thay đổi vẫn chưa thành hình hài .. nó mới chỉ là một huyết lệ.  
      Năm tháng của cuộc đời khiến con người thay đổi, chai sạn đi. Cho dù thể xác con người có màu mè đầy sức sống thì trong sâu thẳm mảnh đất tâm hồn những hạt mầm đã bị huỷ hoại. Cuộc sống có đổi khác, con người đột nhiên trở nên thánh thiện, tất cả mọi thứ có tốt gấp trăm gấp vạn lần thì cũng chẳng ích gì. Thực sự nhìn cuộc sống của mình, của người tôi thấy ngán ngẩm nhưng không vì thế mà tôi mất đi niềm tin, nói đúng hơn là tôi phải cố đi nhặt nhạnh niềm tin.

8 March 2012

Vì sao anh thích em?

Yêu không cần lý do, nhưng để một cảm xúc gọi là Yêu có thể sống,
bản thân nó chứa đựng nhiều lý do...


      Cơn mưa xuân ẩm ướt mang theo sau là những chồi lá non xanh và mùi hương nguyệt quế thoang thoảng trong vườn, quyện với mùi hoa mộc lan ngọt ngào, gốc mai trắng đột nhiên nở hoa muộn .. Tôi có chút cảm hứng để viết về tình yêu, như bầu không khí trong lành không bụi bẩn sau những ngày mưa..
     Vì sao anh lại thích em? Câu hỏi rất đỗi bình thường thậm chí có đôi phần ngốc nghếch của bất cứ một ai đó khi đã yêu. Ta cần một lý do, hoặc chí ít trong lòng ta muốn người khẳng định thêm một lần nữa, muốn soi bóng mình trong trái tim người. Tôi khẳng định với các bạn rằng, dù trẻ hay lúc đã già, đã khô cứng nhưng tôi vẫn thích hỏi “vì sao” mặc dù tôi chẳng hề quan tâm đến câu trả lời. Các bạn có tin câu trả lời có thể đo được sự “hiểu biết” của người về ta hay không? Có rất nhiều câu trả lời khiến tôi mỉm cười…để rồi khuyên người rằng, nên hiểu mình cần gì hơn là cố hiểu người khác cần gì..

18 February 2012

Em khóc nhé, có được không?

                                                          Số phận làm nên Cuộc đời hay Cuộc đời làm nên Số phận.

       Khi quyết định xây ngôi nhà này, quả thực tôi không muốn đưa vào đó quá nhiều chuyện buồn đau trong cuộc sống, nhưng cũng không phải tự nhiên tôi xếp tất cả vào small garden - nơi có cơn mưa bão mùa hè, hay cái nắng dịu dàng của thu, gió lùa lạnh thấu xương của đông.. Nơi đó tất cả vẫn tồn tại, như một ý thức về sự sinh tồn, một vẻ đẹp chỉ có được qua gió mưa..
   
      Tôi thấy con đường tuy ngắn, một đoạn thời gian tuy ngắn mà đời người có thật nhiều thay đổi. Người bảo đó là số phận, của một đứa con bị bỏ rơi! Tôi chợt nhớ đến câu hỏi mà mình đã từng viết trong nhật ký, tuy chúng ta không được lựa chọn nơi sinh ra, không lựa chọn ba mẹ nhưng đó đâu phải là số phận của cả một cuộc đời!!

8 February 2012

Together and Forever

              Có ai bảo nỗi nhớ thật ngọt chưa? Có ai bảo sự chờ đợi luôn thầm lặng?

      Các bạn suy nghĩ thế nào về tình yêu của “tuổi già”? Phải chăng ta sẽ yêu hết mình, cuồng dại, và phóng khoáng như chưa bao giờ yêu, hay ta vẫn lựa chọn cho mình con đường yêu thầm lặng và rụt rè? Nỗi nhớ bao giờ cũng ngọt, nỗi buồn thì nhẹ, len lỏi vào từng nhịp đập của trái tim, rồi thấy mình nhói đau, rồi thấy mình rơi lệ.. về những cảm xúc không có tên. 
      Khi ta già, ta trở nên dè dặt với mọi tình cảm của người khác, khi ta sợ phải tin tưởng, ta sẽ buông tay để một mối quan hệ thoảng qua như cơn gió .. mà chẳng mảy may tiếc nuối. 

29 January 2012

[Re-post] Đắng hay Chát?


       Buồn. Bận lòng. Thương.
      Cuộc sống, luôn tồn tại những góc tối, đôi khi nó quá nặng nề đến mức tôi phải ép mình phải hướng mắt sang nơi khác, thậm chí tự cho phép mình hãy nằm xuống và khép đôi bờ mi lại, từ từ thôi … Thực lòng khi nhìn thấy mắt bạn ngân ngấn, mắt tôi cùng muốn nhoè đi trong ánh nến, tôi nói gì cũng “không thể thay đổi được”, “không làm gì được”, “chán lắm rồi” … tôi bế tắc. Không biết rằng tôi may mắn hay tôi bất hạnh khi được “nhìn thấy” quá nhiều “nước mắt” đàn bà, những giọt lệ mà khi bạn đặt tay lên ngực mình bạn mới cảm thấy được nó đau nghẹt thở như thế nào. Tôi nghĩ rằng chúng ta còn trẻ, sống trong một thế giới mới, có hiểu biết nhất định về cuộc sống, về con người, tại sao biết mà còn bước chân vào!!! Áp lực, yêu, thương, tặc lưỡi … và thế là … 1 ngày trôi đi, 1 tháng qua rồi, 1 năm và vài chục năm nữa bạn biết sẽ còn có bao đêm khóc thầm?! Hình ảnh ấy tôi nhìn thấy rồi, cuộc đời ấy tôi cảm nhận được rồi, chính vì thế tôi mới thấy buồn. Mỗi một người phụ nữ như một cánh hoa đầy màu sắc, mỏng manh và yếu đuối, không lẽ vì thế mà ta không thể đứng độc lập giữa cuộc đời này!!