18 February 2012

Em khóc nhé, có được không?

                                                          Số phận làm nên Cuộc đời hay Cuộc đời làm nên Số phận.

       Khi quyết định xây ngôi nhà này, quả thực tôi không muốn đưa vào đó quá nhiều chuyện buồn đau trong cuộc sống, nhưng cũng không phải tự nhiên tôi xếp tất cả vào small garden - nơi có cơn mưa bão mùa hè, hay cái nắng dịu dàng của thu, gió lùa lạnh thấu xương của đông.. Nơi đó tất cả vẫn tồn tại, như một ý thức về sự sinh tồn, một vẻ đẹp chỉ có được qua gió mưa..
   
      Tôi thấy con đường tuy ngắn, một đoạn thời gian tuy ngắn mà đời người có thật nhiều thay đổi. Người bảo đó là số phận, của một đứa con bị bỏ rơi! Tôi chợt nhớ đến câu hỏi mà mình đã từng viết trong nhật ký, tuy chúng ta không được lựa chọn nơi sinh ra, không lựa chọn ba mẹ nhưng đó đâu phải là số phận của cả một cuộc đời!!

8 February 2012

Together and Forever

              Có ai bảo nỗi nhớ thật ngọt chưa? Có ai bảo sự chờ đợi luôn thầm lặng?

      Các bạn suy nghĩ thế nào về tình yêu của “tuổi già”? Phải chăng ta sẽ yêu hết mình, cuồng dại, và phóng khoáng như chưa bao giờ yêu, hay ta vẫn lựa chọn cho mình con đường yêu thầm lặng và rụt rè? Nỗi nhớ bao giờ cũng ngọt, nỗi buồn thì nhẹ, len lỏi vào từng nhịp đập của trái tim, rồi thấy mình nhói đau, rồi thấy mình rơi lệ.. về những cảm xúc không có tên. 
      Khi ta già, ta trở nên dè dặt với mọi tình cảm của người khác, khi ta sợ phải tin tưởng, ta sẽ buông tay để một mối quan hệ thoảng qua như cơn gió .. mà chẳng mảy may tiếc nuối. 

29 January 2012

[Re-post] Đắng hay Chát?


       Buồn. Bận lòng. Thương.
      Cuộc sống, luôn tồn tại những góc tối, đôi khi nó quá nặng nề đến mức tôi phải ép mình phải hướng mắt sang nơi khác, thậm chí tự cho phép mình hãy nằm xuống và khép đôi bờ mi lại, từ từ thôi … Thực lòng khi nhìn thấy mắt bạn ngân ngấn, mắt tôi cùng muốn nhoè đi trong ánh nến, tôi nói gì cũng “không thể thay đổi được”, “không làm gì được”, “chán lắm rồi” … tôi bế tắc. Không biết rằng tôi may mắn hay tôi bất hạnh khi được “nhìn thấy” quá nhiều “nước mắt” đàn bà, những giọt lệ mà khi bạn đặt tay lên ngực mình bạn mới cảm thấy được nó đau nghẹt thở như thế nào. Tôi nghĩ rằng chúng ta còn trẻ, sống trong một thế giới mới, có hiểu biết nhất định về cuộc sống, về con người, tại sao biết mà còn bước chân vào!!! Áp lực, yêu, thương, tặc lưỡi … và thế là … 1 ngày trôi đi, 1 tháng qua rồi, 1 năm và vài chục năm nữa bạn biết sẽ còn có bao đêm khóc thầm?! Hình ảnh ấy tôi nhìn thấy rồi, cuộc đời ấy tôi cảm nhận được rồi, chính vì thế tôi mới thấy buồn. Mỗi một người phụ nữ như một cánh hoa đầy màu sắc, mỏng manh và yếu đuối, không lẽ vì thế mà ta không thể đứng độc lập giữa cuộc đời này!! 

23 January 2012

[film] Hàn gắn.. (tiếp)

--------------------
I use this old camera to save the colors in my own emotions.
Non-professional, non-art,.. 
...just my feelings, just what i love..



      Mỗi năm trôi qua là con người ta gìa thêm một tuổi, có nghĩa là thời gian ta sống bên bố mẹ, ông bà ngắn đi 1 năm, thời gian ta được sống và làm những gì mình thích cũng vì thế mà giảm đi. Tôi tự nhận thấy mình bỗng nhiên như một bà lão già nua, ghi nhận tất cả mọi thứ thu vào tầm mắt và lưu giữ cứ như thể khoảnh khắc đó không bao giờ còn chạm vào được nữa. Nụ cười đó, niềm vui đó, cảm giác hạnh phúc đó sẽ vụt mất.. như thời gian trôi không chờ đợi..
      Đêm giao thừa thu mình nghe nhạc, rồi trằn trọc không ngủ được, rồi nghĩ ngợi.. Thời gian đang thổn thức..

See and Save..
                Hãy sống vui mỗi ngày và quý trọng từng phút giây bên người thân yêu vì ta sẽ chẳng bao giờ biết được mình đã bỏ lỡ điều gì..

                                                                                                                          -- Up ảnh sau :">

21 January 2012

[film] Hàn gắn..

      Bởi cuộc sống sẽ làm chúng ta vô tình quên.. rất nhiều điều mà ta nên nhớ..
     
        Tôi nhớ hồi bé bố vẫn cầm theo cái máy ảnh chụp và lưu giữ rất nhiều hình ảnh "ngớ ngẩn" của chị em tôi. Thời đó, cả những năm tôi chưa ra đời, có được cái máy ảnh và chịu chi tiền vào việc mua phim và rửa ra những tấm ảnh đen trắng/màu.. tôi nghĩ là phung phí... thậm chí sau này khi lớn lên một chút, tôi vẫn cho đó là việc không đâu.
     Tôi nhớ, tôi rất không thích chụp ảnh nên những bức ảnh bố tôi lưu được chỉ đến năm tôi học lớp 4 - 5, còn sau đó thì mỗi năm may ra tôi có một cái ảnh chụp hôm khai giảng hoặc bế giảng. Tôi nghĩ/thấy mình chụp ảnh nhìn xấu ..như con gấu ^^