Gửi em, một đoạn đường cũ…
Em có biết, những entry em viết luôn khiến chị đờ đẫn mất một lúc, ngồi gặm nhấm cái gọi là Nỗi Buồn, bứt rứt muốn viết vài lời cho em, rồi thôi, và nhủ thầm: sẽ qua, sẽ qua …
Em có biết, câu chuyện hồi nhỏ của em cho đến lúc em 23 tuổi( là năm đó em nhỉ?) luôn hiện hữu trong đầu của chị. Nếu chị có thút thít trong đêm vì hai từ gọi là Cuộc Sống thì em biết đấy, chị đã khóc vì em. Có một điều, chị thấy chúng ta quá nhỏ bé và bất lực trước những gì đang diễn ra. Dù chúng ta là những cô gái nhỏ hay trưởng thành, tâm hồn yếu đuối hay mạnh mẽ thì chúng ta vẫn phải đối diện và vượt qua. Không ai cho chúng ta sự lựa chọn nào khác?


